Chiếc ô tô buýt chật ních người.
Nhưng giữa đám người chen chúc ấy vẫn nổi bật lên một vị khách mà thoáng
trông cũng biết ngay là đi nhầm xe. Chỗ của ông ta lẽ ra là trong xe
cấp cứu mới phải. Vì tay trái ông ta bị buộc treo lên vai bằng một dây
vải trắng, đầu thì băng bó chằng chịt, một mắt thì sưng húp lên, còn mắt
kia thì thâm tím khắp xung quanh. Một tay bám lấy thanh vịn, ông khách
vừa cố xoay xở tìm cách đứng cho thuận tiện, vừa rên rỉ luôn miệng. Thấy
vậy, một hành khách đang ngồi tỏ ý thương hại, đứng dậy nhường chỗ cho
ông ta.
- Cám ơn ông! - Ông khách mình đầy thương tích rên rỉ nói.
- Ủa! Bác Xenman đấy à? Thế mà tôi không nhận ra! - người khách vừa đứng
dậy nhường chỗ kêu lên - Bác bị làm sao thế này? Ðứa nào đánh bác hay
sao mà mặt mày thâm tím hết cả lên thế kia?
- Bác Xaraphettin đấy à? Chào bác! Chà, bác hỏi làm gì cho tôi thêm buồn... Cái thân hình tôi nó thế này đã hai tháng nay rồi...
- Rõ khổ! Thế nhưng bác làm sao vậy?
- Lạy Chúa! Xin người thương xót con! Con hoàn toàn kiệt sức mất rồi...
- Thế các đốc-tờ bảo thế nào ạ? Bác bị bệnh gì vậy?
- Ôi dào! Ðốc-tờ mà làm quái gì! Ðốc-tờ cũng chả chữa được bệnh của
tôi... Lạy thánh Ala! Sao người lại bắt con chịu cái cực hình như thế
này! Mà lại không bắt các kẻ thù của con phải chịu!... Ôi, khắp người
tôi đau như dần, đến chân tay cũng không cử động nổi nữa!
- Nhưng dù sao bác cũng phải đi bệnh viện cho đốc-tờ họ khám xem thế nào chứ!
- Bệnh viện gì! Ðến nhà thương điên thì có! Chẳng giấu gì bác, tôi bị mắc một cái bệnh truyền nhiễm!...
Nghe nói thế, Xaraphettin bỗng lùi hẳn người lại.
- Chết! Thế sao bác còn đi ra phố làm gì?
- Chao ôi! Nói thì dễ đấy, nhưng nào có ngồi nhà được cho cam! Tôi bị lây cái bệnh thằng con tôi mất rồi...
- Thế cậu nhà cũng bị ạ?
- Nó còn bị nặng bằng mấy tôi ấy chứ! Bệnh của nó đã thành mãn tính rồi.
Tôi bây giờ cũng vậy. Có mỗi cái trường phổ thông mà nó không làm sao
tốt nghiệp được! Năm lớp 9 đã bị đúp rồi, lên lớp 10 cũng lại thế nốt!
Mà cũng chỉ tại cái trò bóng bánh chết tiệt! Ðã bao nhiêu lần tôi lạy
van nó, bảo: "Mày quăng ngay cái trò bóng bánh khốn nạn ấy đi cho tao!"
Nhưng nó lại trả lời tôi: "Con không quăng được!". Nó tự huỷ hoại cái
thân xác nó thật là ghê gớm. Ðến nỗi tôi với mẹ nó không còn dám nghĩ
đến chuyện mong cho nó học giỏi nữa, mà chỉ lo làm sao cứu vãn lấy tính
mạng của nó mà thôi! Mỗi lần đi đá bóng về trông nó cứ như vừa đi đánh
giặc vậy! Ðội ơn thánh Ala! Bây giờ nó đã bị gãy chân trái rồi, nên
không đá bóng được nữa. Thấy nó bị gãy chân, tôi sung sướng quá, vì
không thế thì thể nào có ngày nó cũng bị người ta đánh chết. Ôi, xin
Chúa hãy tha thứ cho chúng con! Tôi và mẹ nó thường bảo: "Thôi cho nó
gãy chân cũng được! Chỉ cốt sao nó thoát khỏi cái bệnh truyền nhiễm ấy
mà còn sống là may rồi!" Nhưng từ khi bị gãy chân, nó lại quay sang mê
xem đá bóng quá thể! Hôm nào có đá bóng thì có trời mà giữ được nó ở
nhà! Ðá ở đâu nó cũng mò đi xem cho bằng được. Ðá ở Ăngcara là nó nhảy
đi Ăngcara, đá ở Iđơmia là nó tếch đi Iđơmia! Nhưng cái chuyện nó cứ đi
đi về về như con thoi ấy cũng chưa hẳn là nhục! Nhục nhất là mỗi lần đi
về trông nó lại phờ phạc không còn ra hồn người nữa! Chân đứng không
vững, giọng thì khản đặc lại! Có đến hàng bao nhiêu lần tôi bảo nó, là
đừng có la hét như điên ấy cho nó khản tiếng ra. Nhưng nó bảo tôi: "Bố
chỉ được cái ngồi nhà mà nói! Bố cứ thử ra sân mà không la hét xem
nào!"... Có hôm nó đi xem về thế nào mà đầu vỡ toác ra, còn hôm khác thì
mũi bị giập nát và mắt thì sưng húp lên. Giá bảo nó còn đá bóng như hồi
xưa mà bị như thế thì khả dĩ còn hiểu được, chứ đằng này nó chỉ xem
người ta đá thôi cơ mà!... Nhưng nó lại cãi: "Ai đi xem mà chẳng phải
đánh nhau! Bố cứ thử ra đấy mà ngồi im xem nào!" Có lần chúng tôi phải
đến bốt cảnh sát để nhận nó về. Những người đi xem đá bóng đánh nhau dữ
quá, cảnh sát phải giải tất cả về bốt. Có đến hai lần chúng tôi phải
khiêng nó từ xe cấp cứu xuống!
"Trời ơi! Sao con không thương xót lấy cái thân con một chút, mà lại đi
huỷ hoại nó thế hở con?", tôi nói với nó như vậy. Nhưng nó bảo rằng tuy
cũng biết thế, nhưng nó không làm thế nào được! Nghe nó trả lời như vậy
mà tôi thấy điên tiết! Tôi bèn bảo nó: "Thôi được! Hôm nào mày dẫn tao
đi với mày để tao xem cái trò bóng bánh của mày nó như thế nào?"
Và thế là tôi đi với nó đến sân vận động Mitkhatpasa. Trận đấu bắt đầu.
Lẽ cố nhiên, lúc bắt đầu tôi chưa cổ vũ cho đội nào cả. Ðội nào thắng
hay thua đối với tôi cũng thế cả thôi. Tôi cứ ngồi quan sát khán giả và
cười một mình. Bất ngờ, có một quả sút vào lưới y như một mũi tên. Cú
sút thật là tuyệt vời! Chính mắt tôi được nhìn thấy! Nhưng lão trọng tài
ăn gian không cho tính điểm. Tôi tức không chịu được. Thấy mọi người
"ê" trọng tài, tôi cũng bắt chước "ê!... ê!..." rõ to. Bỗng tôi nghe
thấy có ai bảo trọng tài không cho ăn quả ấy là đúng. "Không đúng! - tôi
cãi lại - Quả ấy sút rất đẹp! Nhưng trọng tài ăn gian! Ðúng là lão ta
ăn đút lót rồi!" Gã kia bảo tôi: "Ðồ con lợn! Mày có biết có những cú
sút như thế nào không hả?" Tôi bảo hắn rằng bố hắn là đồ con lợn thì có!
Vì mới đi xem lần đầu, nên tôi đâu có biết tính tình của cái dân ham mê
đá bóng. Thế là chưa kịp nói hết câu, tôi đã bị hắn thoi cho một quả
bằng trời giáng, ngã quay ra đất. May mà có những người ngồi bên cạnh
can được, chứ không thì tôi đã no đòn với thằng cha ấy rồi! Còn ông con
tôi thấy tôi bị đánh cũng chả thèm để ý gì cả, cứ mải xem và luôn mồm
kêu: "Xem kìa! Sắp tung lưới nữa đây này!"
Kể từ lúc đó, cái đội mà tôi bị ăn đòn vì nó, bỗng trở thành cái đội yêu
mến của tôi. Bây giờ mỗi khi bóng đến chân các cầu thủ đội này là tôi
không ngồi im được nữa. Tay tôi bắt đầu vung lên, như chuẩn bị đánh nhau
vậy. Còn chân thì đá tứ tung không còn biết vào đâu nữa. Giá lúc này
bóng mà rơi vào chân tôi, thì có lẽ nó phải bắn tít lên tận mặt trăng
chứ chả chơi! Vung vẩy chân thế nào, tôi đá bốp một cái vào giữa lưng
cái ông ngồi trước. "Ấy chết, xin lỗi bác!" Tôi vội nói, nhưng ông ta
đáp lại với cái giọng của một người hiểu biết: "Không hề gì! Chuyện ấy
là thường!". Một lúc sau thì chính tôi lại bị một cú đá vào lưng nảy đom
đóm mắt. Bấy giờ tôi mới hiểu rằng ở trên sân vận động thì không cái gì
là không thể xảy ra được!
Những cú đấm, cú đá, cú huých từ bốn phía cứ thế thỉnh thoảng lại giáng
vào đầu, vào lưng. Nhưng cũng chẳng ai thèm để ý làm gì! Ấy là lúc mọi
người đã ham xem quá mất rồi! Bóng ở tít tận ngoài sân cỏ, mà mình ngồi
đây, cứ anh bên cạnh mà sút thật lực. Mà lạ cái lúc ấy cũng chẳng ai
thấy đau cả. Sau đó... bác Xaraphettin ạ, đội của tôi lại sút tung lưới
một quả nữa, nhưng thằng cha trọng tài lại không cho ăn. Lần này thì tôi
không còn nhịn được nữa. "Ðuổi cổ trọng tài ra sân!" Tôi gào lên như
điên, không còn biết gì đến xung quanh nữa! Chân tay tôi run cả lên. Bên
cạnh tôi là một ông bán nước chanh. Tôi cứ vớ lấy những chai nước của
ông ta mà ném vào lão trọng tài. May mà đó là những chai nước chanh, chứ
không phải lựu đạn!... Chẳng ai còn buồn nhìn ra sân cỏ nữa, người nào
cũng quay sang choảng nhau loạn xạ. Tôi túm được cổ một thằng bé và cứ
thế bóp làm nó suýt nghẹt thở. Thật đúng vô tình mình có thể trở thành
kẻ giết người là vì thế! Khốn nạn cho thằng bé, nó cứ gào lên, bảo rằng
cũng ủng hộ cái đội của tôi. Tôi vừa buông thằng bé ra thì có một thằng
cha cao lêu đêu bỗng vật ngửa tôi ra mà đè lấy đè để. Tôi kêu to gọi
thằng con tôi, nhưng cái thằng giời đánh còn đang mải nện nhau với lão
trọng tài ở trên sân. Tôi gọi cảnh sát, nhưng cảnh sát cũng đang choảng
nhau. Cả khán giả lẫn cầu thủ cũng đang đấm đá nhau túi bụi. Thôi được,
để tôi hỏi cái thằng cha đang đè lên người tôi xem hắn cổ vũ cho đội
nào? Té ra hắn cũng cổ vũ cho đội của tôi! Phải khó khăn lắm tôi mới
thoát khỏi đôi chân gọng kìm của hắn, vì hắn ghì tôi chặt quá, sợ để tôi
thoát ra thì không tìm được ai để đánh.
Mãi một lúc sau, mọi người mới trở về trật tự, và trận đấu mới lại tiếp
tục được. Ðể cổ vũ các đấu thủ, bây giờ, bắt chước mọi người, tôi cũng
bắt hét to: "Hoan hô! Hoan hô!" Hét được một lúc thì giọng tôi khản đặc
lại. Tôi bèn quay sang gõ vào cái hộp sắt tây của ông ngồi đằng trước.
Ông này mang cái hộp đi cũng là để cổ vũ các cầu thủ. Nhưng đến khi trên
sân hai cầu thủ bỗng xông vào nhau đấm đá túi bụi, thì cảnh tượng mới
thật là hỗn loạn. Tôi bị một thằng cha nào đó tung bổng lên cao. Thú
thật, chưa bao giờ tôi nghĩ mình có thể bay cao đến thế! Sau đó... sau
đó thế nào thì tôi không hay biết gì nữa! Chỉ biết lúc tỉnh lại thì đã
thấy mình đang nằm trong nhà thương.
- Thế là suốt từ hôm đó bác vẫn chưa bình phục được? -Xaraphettin hỏi.
- Vâng, vì đến chủ nhật sau tôi lại đến sân vận động. Chả là đội của tôi
chơi mà! Làm sao mà ngồi nhà được! Nói thì dễ đấy, nhưng hôm ấy cứ thử
ngồi nhà xem có được không? Có mà lấy dây thừng trói chân anh lại, thì
anh vẫn cứ chuồn đi được! Ôi, sao mà người tôi đau thế này!...
Bỗng từ cánh tay băng bó của Xenman có một vật gì rơi ra.
- À, cái hộp sắt tây đấy mà! Ðể tôi gõ vào nó khi nào không thể gào được
nữa - Xenman cắt nghĩa cho tôi, khi tôi nhặt chiếc hộp đưa cho bác ta.
Ô tô dừng lại, Xenman đứng dậy, rên rỉ nói:
- Thôi chào bác, bác Xaraphettin!
- Không dám, chào bác! Bây giờ bác đến khám đốc-tờ chứ?
- Ấy chết! Trận hôm nay mà bỏ thế nào được! Chà! Lạy Chúa! Chỉ mong sao cho tôi đừng đến muộn!
Nhưng giữa đám người chen chúc ấy vẫn nổi bật lên một vị khách mà thoáng
trông cũng biết ngay là đi nhầm xe. Chỗ của ông ta lẽ ra là trong xe
cấp cứu mới phải. Vì tay trái ông ta bị buộc treo lên vai bằng một dây
vải trắng, đầu thì băng bó chằng chịt, một mắt thì sưng húp lên, còn mắt
kia thì thâm tím khắp xung quanh. Một tay bám lấy thanh vịn, ông khách
vừa cố xoay xở tìm cách đứng cho thuận tiện, vừa rên rỉ luôn miệng. Thấy
vậy, một hành khách đang ngồi tỏ ý thương hại, đứng dậy nhường chỗ cho
ông ta.
- Cám ơn ông! - Ông khách mình đầy thương tích rên rỉ nói.
- Ủa! Bác Xenman đấy à? Thế mà tôi không nhận ra! - người khách vừa đứng
dậy nhường chỗ kêu lên - Bác bị làm sao thế này? Ðứa nào đánh bác hay
sao mà mặt mày thâm tím hết cả lên thế kia?
- Bác Xaraphettin đấy à? Chào bác! Chà, bác hỏi làm gì cho tôi thêm buồn... Cái thân hình tôi nó thế này đã hai tháng nay rồi...
- Rõ khổ! Thế nhưng bác làm sao vậy?
- Lạy Chúa! Xin người thương xót con! Con hoàn toàn kiệt sức mất rồi...
- Thế các đốc-tờ bảo thế nào ạ? Bác bị bệnh gì vậy?
- Ôi dào! Ðốc-tờ mà làm quái gì! Ðốc-tờ cũng chả chữa được bệnh của
tôi... Lạy thánh Ala! Sao người lại bắt con chịu cái cực hình như thế
này! Mà lại không bắt các kẻ thù của con phải chịu!... Ôi, khắp người
tôi đau như dần, đến chân tay cũng không cử động nổi nữa!
- Nhưng dù sao bác cũng phải đi bệnh viện cho đốc-tờ họ khám xem thế nào chứ!
- Bệnh viện gì! Ðến nhà thương điên thì có! Chẳng giấu gì bác, tôi bị mắc một cái bệnh truyền nhiễm!...
Nghe nói thế, Xaraphettin bỗng lùi hẳn người lại.
- Chết! Thế sao bác còn đi ra phố làm gì?
- Chao ôi! Nói thì dễ đấy, nhưng nào có ngồi nhà được cho cam! Tôi bị lây cái bệnh thằng con tôi mất rồi...
- Thế cậu nhà cũng bị ạ?
- Nó còn bị nặng bằng mấy tôi ấy chứ! Bệnh của nó đã thành mãn tính rồi.
Tôi bây giờ cũng vậy. Có mỗi cái trường phổ thông mà nó không làm sao
tốt nghiệp được! Năm lớp 9 đã bị đúp rồi, lên lớp 10 cũng lại thế nốt!
Mà cũng chỉ tại cái trò bóng bánh chết tiệt! Ðã bao nhiêu lần tôi lạy
van nó, bảo: "Mày quăng ngay cái trò bóng bánh khốn nạn ấy đi cho tao!"
Nhưng nó lại trả lời tôi: "Con không quăng được!". Nó tự huỷ hoại cái
thân xác nó thật là ghê gớm. Ðến nỗi tôi với mẹ nó không còn dám nghĩ
đến chuyện mong cho nó học giỏi nữa, mà chỉ lo làm sao cứu vãn lấy tính
mạng của nó mà thôi! Mỗi lần đi đá bóng về trông nó cứ như vừa đi đánh
giặc vậy! Ðội ơn thánh Ala! Bây giờ nó đã bị gãy chân trái rồi, nên
không đá bóng được nữa. Thấy nó bị gãy chân, tôi sung sướng quá, vì
không thế thì thể nào có ngày nó cũng bị người ta đánh chết. Ôi, xin
Chúa hãy tha thứ cho chúng con! Tôi và mẹ nó thường bảo: "Thôi cho nó
gãy chân cũng được! Chỉ cốt sao nó thoát khỏi cái bệnh truyền nhiễm ấy
mà còn sống là may rồi!" Nhưng từ khi bị gãy chân, nó lại quay sang mê
xem đá bóng quá thể! Hôm nào có đá bóng thì có trời mà giữ được nó ở
nhà! Ðá ở đâu nó cũng mò đi xem cho bằng được. Ðá ở Ăngcara là nó nhảy
đi Ăngcara, đá ở Iđơmia là nó tếch đi Iđơmia! Nhưng cái chuyện nó cứ đi
đi về về như con thoi ấy cũng chưa hẳn là nhục! Nhục nhất là mỗi lần đi
về trông nó lại phờ phạc không còn ra hồn người nữa! Chân đứng không
vững, giọng thì khản đặc lại! Có đến hàng bao nhiêu lần tôi bảo nó, là
đừng có la hét như điên ấy cho nó khản tiếng ra. Nhưng nó bảo tôi: "Bố
chỉ được cái ngồi nhà mà nói! Bố cứ thử ra sân mà không la hét xem
nào!"... Có hôm nó đi xem về thế nào mà đầu vỡ toác ra, còn hôm khác thì
mũi bị giập nát và mắt thì sưng húp lên. Giá bảo nó còn đá bóng như hồi
xưa mà bị như thế thì khả dĩ còn hiểu được, chứ đằng này nó chỉ xem
người ta đá thôi cơ mà!... Nhưng nó lại cãi: "Ai đi xem mà chẳng phải
đánh nhau! Bố cứ thử ra đấy mà ngồi im xem nào!" Có lần chúng tôi phải
đến bốt cảnh sát để nhận nó về. Những người đi xem đá bóng đánh nhau dữ
quá, cảnh sát phải giải tất cả về bốt. Có đến hai lần chúng tôi phải
khiêng nó từ xe cấp cứu xuống!
"Trời ơi! Sao con không thương xót lấy cái thân con một chút, mà lại đi
huỷ hoại nó thế hở con?", tôi nói với nó như vậy. Nhưng nó bảo rằng tuy
cũng biết thế, nhưng nó không làm thế nào được! Nghe nó trả lời như vậy
mà tôi thấy điên tiết! Tôi bèn bảo nó: "Thôi được! Hôm nào mày dẫn tao
đi với mày để tao xem cái trò bóng bánh của mày nó như thế nào?"
Và thế là tôi đi với nó đến sân vận động Mitkhatpasa. Trận đấu bắt đầu.
Lẽ cố nhiên, lúc bắt đầu tôi chưa cổ vũ cho đội nào cả. Ðội nào thắng
hay thua đối với tôi cũng thế cả thôi. Tôi cứ ngồi quan sát khán giả và
cười một mình. Bất ngờ, có một quả sút vào lưới y như một mũi tên. Cú
sút thật là tuyệt vời! Chính mắt tôi được nhìn thấy! Nhưng lão trọng tài
ăn gian không cho tính điểm. Tôi tức không chịu được. Thấy mọi người
"ê" trọng tài, tôi cũng bắt chước "ê!... ê!..." rõ to. Bỗng tôi nghe
thấy có ai bảo trọng tài không cho ăn quả ấy là đúng. "Không đúng! - tôi
cãi lại - Quả ấy sút rất đẹp! Nhưng trọng tài ăn gian! Ðúng là lão ta
ăn đút lót rồi!" Gã kia bảo tôi: "Ðồ con lợn! Mày có biết có những cú
sút như thế nào không hả?" Tôi bảo hắn rằng bố hắn là đồ con lợn thì có!
Vì mới đi xem lần đầu, nên tôi đâu có biết tính tình của cái dân ham mê
đá bóng. Thế là chưa kịp nói hết câu, tôi đã bị hắn thoi cho một quả
bằng trời giáng, ngã quay ra đất. May mà có những người ngồi bên cạnh
can được, chứ không thì tôi đã no đòn với thằng cha ấy rồi! Còn ông con
tôi thấy tôi bị đánh cũng chả thèm để ý gì cả, cứ mải xem và luôn mồm
kêu: "Xem kìa! Sắp tung lưới nữa đây này!"
Kể từ lúc đó, cái đội mà tôi bị ăn đòn vì nó, bỗng trở thành cái đội yêu
mến của tôi. Bây giờ mỗi khi bóng đến chân các cầu thủ đội này là tôi
không ngồi im được nữa. Tay tôi bắt đầu vung lên, như chuẩn bị đánh nhau
vậy. Còn chân thì đá tứ tung không còn biết vào đâu nữa. Giá lúc này
bóng mà rơi vào chân tôi, thì có lẽ nó phải bắn tít lên tận mặt trăng
chứ chả chơi! Vung vẩy chân thế nào, tôi đá bốp một cái vào giữa lưng
cái ông ngồi trước. "Ấy chết, xin lỗi bác!" Tôi vội nói, nhưng ông ta
đáp lại với cái giọng của một người hiểu biết: "Không hề gì! Chuyện ấy
là thường!". Một lúc sau thì chính tôi lại bị một cú đá vào lưng nảy đom
đóm mắt. Bấy giờ tôi mới hiểu rằng ở trên sân vận động thì không cái gì
là không thể xảy ra được!
Những cú đấm, cú đá, cú huých từ bốn phía cứ thế thỉnh thoảng lại giáng
vào đầu, vào lưng. Nhưng cũng chẳng ai thèm để ý làm gì! Ấy là lúc mọi
người đã ham xem quá mất rồi! Bóng ở tít tận ngoài sân cỏ, mà mình ngồi
đây, cứ anh bên cạnh mà sút thật lực. Mà lạ cái lúc ấy cũng chẳng ai
thấy đau cả. Sau đó... bác Xaraphettin ạ, đội của tôi lại sút tung lưới
một quả nữa, nhưng thằng cha trọng tài lại không cho ăn. Lần này thì tôi
không còn nhịn được nữa. "Ðuổi cổ trọng tài ra sân!" Tôi gào lên như
điên, không còn biết gì đến xung quanh nữa! Chân tay tôi run cả lên. Bên
cạnh tôi là một ông bán nước chanh. Tôi cứ vớ lấy những chai nước của
ông ta mà ném vào lão trọng tài. May mà đó là những chai nước chanh, chứ
không phải lựu đạn!... Chẳng ai còn buồn nhìn ra sân cỏ nữa, người nào
cũng quay sang choảng nhau loạn xạ. Tôi túm được cổ một thằng bé và cứ
thế bóp làm nó suýt nghẹt thở. Thật đúng vô tình mình có thể trở thành
kẻ giết người là vì thế! Khốn nạn cho thằng bé, nó cứ gào lên, bảo rằng
cũng ủng hộ cái đội của tôi. Tôi vừa buông thằng bé ra thì có một thằng
cha cao lêu đêu bỗng vật ngửa tôi ra mà đè lấy đè để. Tôi kêu to gọi
thằng con tôi, nhưng cái thằng giời đánh còn đang mải nện nhau với lão
trọng tài ở trên sân. Tôi gọi cảnh sát, nhưng cảnh sát cũng đang choảng
nhau. Cả khán giả lẫn cầu thủ cũng đang đấm đá nhau túi bụi. Thôi được,
để tôi hỏi cái thằng cha đang đè lên người tôi xem hắn cổ vũ cho đội
nào? Té ra hắn cũng cổ vũ cho đội của tôi! Phải khó khăn lắm tôi mới
thoát khỏi đôi chân gọng kìm của hắn, vì hắn ghì tôi chặt quá, sợ để tôi
thoát ra thì không tìm được ai để đánh.
Mãi một lúc sau, mọi người mới trở về trật tự, và trận đấu mới lại tiếp
tục được. Ðể cổ vũ các đấu thủ, bây giờ, bắt chước mọi người, tôi cũng
bắt hét to: "Hoan hô! Hoan hô!" Hét được một lúc thì giọng tôi khản đặc
lại. Tôi bèn quay sang gõ vào cái hộp sắt tây của ông ngồi đằng trước.
Ông này mang cái hộp đi cũng là để cổ vũ các cầu thủ. Nhưng đến khi trên
sân hai cầu thủ bỗng xông vào nhau đấm đá túi bụi, thì cảnh tượng mới
thật là hỗn loạn. Tôi bị một thằng cha nào đó tung bổng lên cao. Thú
thật, chưa bao giờ tôi nghĩ mình có thể bay cao đến thế! Sau đó... sau
đó thế nào thì tôi không hay biết gì nữa! Chỉ biết lúc tỉnh lại thì đã
thấy mình đang nằm trong nhà thương.
- Thế là suốt từ hôm đó bác vẫn chưa bình phục được? -Xaraphettin hỏi.
- Vâng, vì đến chủ nhật sau tôi lại đến sân vận động. Chả là đội của tôi
chơi mà! Làm sao mà ngồi nhà được! Nói thì dễ đấy, nhưng hôm ấy cứ thử
ngồi nhà xem có được không? Có mà lấy dây thừng trói chân anh lại, thì
anh vẫn cứ chuồn đi được! Ôi, sao mà người tôi đau thế này!...
Bỗng từ cánh tay băng bó của Xenman có một vật gì rơi ra.
- À, cái hộp sắt tây đấy mà! Ðể tôi gõ vào nó khi nào không thể gào được
nữa - Xenman cắt nghĩa cho tôi, khi tôi nhặt chiếc hộp đưa cho bác ta.
Ô tô dừng lại, Xenman đứng dậy, rên rỉ nói:
- Thôi chào bác, bác Xaraphettin!
- Không dám, chào bác! Bây giờ bác đến khám đốc-tờ chứ?
- Ấy chết! Trận hôm nay mà bỏ thế nào được! Chà! Lạy Chúa! Chỉ mong sao cho tôi đừng đến muộn!
-Những người thích đùa- Azit nesin-
No comments:
Post a Comment